<BGSOUND src="Nhac Dieu Buon Phuong Nam.mp3"> Le Dinh






















































Tôi Sẽ Là Tôi Thôi...





Tiếp theo kỳ trước và hết

Tôi gặp Vỹ dọc đường (“Chàng” hàng xóm như đã nói, có lần viết thư cho tôi nhưng tôi chưa biết viết sao để hồi âm) chàng toe ra cười:

- Gưt mo nin Hao a diu…

Tôi nhìn chàng rồi ngớ ra:

-Hao cái gì ạ?

Vỹ lại cười, rồi đưa tay chải vào mớ tóc xòa trước trán. (Tôi thấy chàng hay có cử chỉ này). Có vẻ lúng túng một chút chàng mới nói:

-À! Không có gì…

Vỹ dợm chân định bước, nhưng nhớ ra điều gì đó, chàng dừng lại:

-…Lan này!Đọc thư của tui rồi thấy sao?

Nhớ đến lá thư, tôi chợt…thẹn thùng, cúi mặt đáp:

-Tui…tui thấy hay!

-Không! Tui không nói về hay, dở…

-Vậy chớ hỏi cái gì?

-Tui hỏi ý Lan thế nào?

Tôi càng bối rối dữ:

-Ơ…à…à…

Chưa biết nói sao thì chân tôi tự nhiên…chạy!Rồi ‘nó” vấp phải cái gì đó té nhào, rồi ‘nó” tự đứng lên chạy tiếp. Hình như Vỹ bám sát nút sau lưng “Lan…Lan có bị sao không?”. Tôi không quay lại mà dông thẳng vào nhà. Tôi đem chuyện này kể cho lũ bạn nghe, tụi nó la lối:

-Mày dốt ơi là dốt!Anh chàng chào hỏi mày bằng tiếng Anh biết chưa? Lần này lo mà đọc sách tiếng Anh đi…

Tôi hỏi lại cho chắc:

-Vậy là không đọc truyện chưởng, trinh thám hay truyện ma nữa sao?

Con Mận khoát tay:

-…giải tán mấy thứ sách ấy ngay!

Tao lo lắng:

-Nhưng tao có biết tiếng Anh đâu mà đọc…

Thằng Tốt nói:

-Mày yên tâm, tụi tao học được gì sẽ truyền dạy lại cho mày.

Con Đào trề môi:

-Nó học cho tới chừng nào mới đọc được sách hả trời!

Thằng Vui luôn là người gỡ rối cho tôi:

-Tụi mày đặt yêu cầu lớn quá, chỉ cần dạy cho Lan những câu thông thường như “ai lớp diu” hoặc là “ai lớp diu chu” là được rồi.

Con Mận trợn mắt:

-Mày nghĩ sao mà biểu nó học mấy tiếng đó? Nó đi đâu cũng nói vậy thì mày có chịu trách nhiệm không?

Thằng Tốt góp ý:

-Đầu tiên dạy cho nó chào hỏi trước..

-Không! Phải dạy các tĩnh từ về cảm xúc trước..

-Không! Các động từ cần hơn..

-Danh từ cần hơn..

Các giáo sư tương lai của tôi cãi nhau ỏm tỏi. Cuối cùng tụi nó nói “Lan cần gì, chúng ta dạy trước cái đó vậy…”. Tôi phát biểu ý kiến riêng:

-Học gì trước cũng được, miễn dễ dễ một chút.

Thằng Tốt nhún vai:

-Khó, dễ tùy người…đối diện!

Coi như tạm ổn!




Bức thư đầu tiên tôi nhận từ Vỹ có lẽ là bức thư…tình hay nhất!Nên tôi không thể giấu đọc một mình, nó được chuyền tay một vòng qua các bạn tôi. Sau “chuyến lưu diễn” trở về, lá thư nhàu nhèo lắm rồi, tôi phải dùng cái bàn ủi đựng than có chú gà trống oai vệ, ủi cho tờ giấy phẳng phiu lại trước khi cất nó vào bao gối. Thỉnh thoảng lấy ra đọc tôi vẫn thấy hay, chứ không như nhận xét đầy ác ý pha lẫn ganh tị của mấy bạn tôi “Anh chàng viết thư mèo dở ẹt!”. tôi không để mình bị ảnh hưởng vì những lời không khách quan ấy. Vấn đề là tôi sẽ ráng học rồi sẽ hồi âm cho Vỹ bằng… tiếng Anh để chàng đừng “lầm tưởng” là tôi không biết gì!

Nhưng đến khi các bạn vàng của tôi mang sách đến, liếc thấy các chữ “English For Today” trên bìa sách, thời học sinh tôi cũng có nó trong cặp, nhưng trời đất ơi! Bây giờ tôi chịu thua chả còn nhớ chữ gì trong đó, lật nhanh một lượt, những chữ chi chít trong sách làm tôi hoa cả mắt. Tôi bèn năn nỉ:

-Tụi mày dạy tao nói trước đi, như con nít đó, nó nói rành rồi mới đi học viết sau chắc dễ tiếp nhận hơn.

Các bạn tôi kiên nhẫn dạy theo…trình độ của tôi. Còn tôi là một người cũng rất muốn tiến bộ nhanh nên lúc nào cũng lẩm bẩm “Ây bi si đi…” lúc thì “quát do nêm…mai mên i sì Lan…” lúc thì “Hao a rờ dú…” hoặc “Then kiu. Am phai…en diu..”. Còn đang trau dồi kinh sử chưa đâu vào đâu, thì liền đó tôi lại gặp Vỹ, anh chàng nhỏ nhẽ:

-Mê ai ác diu…

Tôi sửng sốt nhìn Vỹ, lẽ nào tôi chưa kịp hồi âm thư mà hắn dám hỏi tôi “Mê ai ác dữ!”.Lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác bị xúc phạm, dù tôi mười sáu tuổi rồi, nhưng trong đầu tôi chưa để hình bóng một gã trai nào ngoài... có thể là hắn, thì làm sao mà mê ai chứ!Nước mắt tôi muốn chảy ra vì tức:

-Tui…tui có mê ai đâu mà ác!

Rồi không để cho Vỹ nói gì thêm, tôi bỏ đi một nước.Tôi ấm ức kể chuyện lại cho các bạn của tôi nghe. Thằng Vui cười gần té xuống ghế:

-Hắn nói “May I ask you” là muốn xin phép để hỏi mày cái gì đó, mày trả lời kiểu đó thì chắc đường ai nấy đi rồi…

Tôi giẫy nẩy:

-Không! Tao không muốn đường ai nấy đi!

-Vậy thì học cho đàng hoàng để còn nâng cao mình đừng để quá thua kém người ta.

Lần này thì tôi quyết tâm và có kế hoạch của riêng mình:

-Tao sẽ cố hơn, hãy đem cho tao mượn thêm cuốn từ điển Việt-Anh để tao nghiên cứu thêm khỏi mất thời gian nhiều của tụi mày.

Lần này tôi không bù đầu, bù cổ học như trước nữa. Tôi phơi phới viết những câu tôi cần, chỉ việc tìm từng từ tôi muốn và ráp lại, đơn giản và nhanh, ví dụ như “Không dám đâu là: No dare where” hay “Đường anh anh đi, đường tôi tôi đi là: Sugar you you go,sugar me me go..”.Té ra học ngoại ngữ cũng không có chi là khó.Tôi thực hành ngay “vốn tự học” khi các bạn tôi cứ bàn bạc mãi cái chuyện…tình chưa bắt đầu của tôi với Vỹ.Chúng nó nói nếu tôi không học hành cho tốt để thành…người khác thì chỉ tiếp xúc vài lần nữa chắc Vỹ sẽ chạy mất cả dép.Thấy chúng quá coi thường, tôi bực tức la lớn:

-No table silver female what more…” (Không bàn bạc cái gì nữa…)

Cả lũ bạn tôi vừa nghe là đồng thanh há miệng:

-Ha..h..a..hả???

Các “giáo sư của tôi” còn chưa thốt nên lời (Chắc quá bất ngờ vì sự tấn tới của tôi) tôi hinh hỉnh hỏi tiếp:

-Thế nào?Có muốn biết tao đã học tới đâu không?

Cả bọn nó không trả lời mà cùng nhau cướp lấy cuốn tự điển trên tay tôi. Thằng Tốt nói:

-Lỗi là do cuốn Dictionary này, phải thu hồi tức khắc…

Tôi ôm chặt “bửu bối” của mình:

-Lấy cuốn English For Today kia đi, còn cuốn Đít sân nơ ry cho tao mượn, tao biết ơn tụi mày...

Con Đào nói:

-Biết ơn bằng cách đừng nói là tụi tao đã xúi dại mày học ngoại ngữ và cũng đừng cho ai biết tụi tao lỡ “làm thầy” mày mấy bữa nay là được.

Thế là chúng nó ngừng không truyền đạt kiến thức cho tôi nữa, chúng nói “Cho mày dốt luôn”. Tôi buồn lắm, buồn hơn vì thấy Vỹ thấp thoáng bên kia bờ rào là tôi lũi ngay vào nhà không dám cười một cái như vẫn thế, sau vụ “mê ai...” dây thần kinh mắc cở của tôi vẫn chưa trở lại trạng thái bình thường, nên tôi chưa dám nhìn mặt Vỹ, làm sao “ai kia” hiểu được nỗi lòng của tôi!.Buồn hạng nhất là sau mỗi chúa nhật về nhà khi trở ra Vỹ luôn đem theo trái cây trong vườn nhà Vỹ cho tôi, lần này thấy bịch ổi treo lủng lẳng ở bờ rào toát ra sự hấp dẫn nhưng tôi đành lấy mắt ngó không dám ra nhận.Điều khác thường ấy khiến Vỹ phải gặp tôi:

-Lan giận tui phải hông?

-Đâu có, tại…tại tui đang…

-Sao tự nhiên Lan lơ tui?

Tôi không biết nói dối, nên đành nói thật:

-Nói thiệt mí anh, tui hổng biết một tiếng Anh nào. Hồi đó tui học đâu quên đó, nên hôm bữa nghe anh hỏi tui hổng hiểu, mới về hỏi mấy bạn tui, tụi nó cười tui quá chừng, rồi quyết dạy cho tui học.Thật ra tui cũng rất muốn hoàn thiện mình, rất muốn học hỏi nhưng càng cố gắng, tui càng giống một kẻ ngốc…

Vỹ chải những ngón tay vào tóc vừa gật gù:

-Tui hiểu rồi, tui xin lỗi, vì tưởng Lan cũng học qua tiếng Anh nên tôi mới nói như là thực tập cái mình đang học cho khỏi quên, hôm nọ khi nghe Lan trả lời tui cứ tưởng Lan nói giỡn.

-Bi giờ biết tui nói thiệt anh có thấy…tui ngu hông?

Vẻ mặt nghiêm trang của Vỹ giống người ta hay nói là “ông cụ non”:

-Lan đừng bí xị như thế, biết mình dở mà cố gắng học hỏi sẽ có ngày tiến bộ như mong muốn. Chỉ sợ dở mà cứ tưởng mình giỏi thì suốt đời mới dậm chân tại chỗ.

Tôi nhoẻn miệng cười:

-Vậy tui hổng đến nổi nào ha?

-Cái nổi trội ở Lan là sự hồn nhiên và thiệt tình ít người có được. Nên tui…mến Lan ở điểm đó.

Tôi quay mặt đi:

-…sao tui hổng nghe ai nói dzậy từ nào giờ…

-Thì tui mới nói rồi đó!

Nắng chiều đi mà dường như rớt lại một chút trên má làm tôi thấy nóng ran, chưa biết nói gì thì Vỹ hỏi nhanh:

-Còn…còn cái thư sao Lan hông hồi âm cho tui?Tui đợi bắt hụt hơi luôn.

Tôi cúi mặt không dám nhìn cái mũi cao như tây, rồi cái miệng hay cười của Vỹ. (Trời ơi! Sao có người đẹp trai thế chứ). Tôi lí nhí đáp:

-Để từ từ…nhất định tui sẽ hồi âm mà.

Tôi dợm chân quay đi thì Vỹ gọi lại:

-Nè Lan, còn ổi!

Tôi chìa tay cầm lấy khi Vỹ đưa bịch ổi cho tôi. Để tỏ lòng biết ơn, tôi nói:

-Lan hứa nhất định ngày mốt Lan sẽ trả lời thư cho anh…

Tôi mạnh dạn nói chắc chắn như thế vì tôi vừa nghĩ đến cuốn “Những bức thư tình hay nhất thế giới” mà tôi mới mượn về.Vỹ tỏ vẻ vui:

-Thật nhé!Anh mong lắm…

Tôi gật đầu như một cam kết, rồi mới quay đi.Ủa! Hai đứa tôi đổi cách xưng hô rồi sao.Tôi nhún vai nghĩ “Ăn thua mình gan!Có gì mà phải ngán chứ…”. Dám nói thiệt mới đúng là…tôi!




Thế là tuổi 16 của tôi qua nhanh đến độ tôi chưa kịp chuẩn bị gì để đón tuổi 17!

365 ngày với nhiều vui buồn lẫn lộn đã thành kỷ niệm mà trong đó khúc đầu thì vui lắm, còn khúc sau thì buồn quá chừng vì tôi vừa tiễn Vỹ lên đường. Vỹ đã rời khỏi căn trọ cạnh nhà tôi để lên tỉnh tiếp tục trau dồi kinh sử với quyết tâm lấy cho được bằng tú tài đôi vì sợ rớt tú tài phải… đi trung sĩ! Bỏ tôi nhập tâm với khúc vọng cổ mùi mẫn đến nổi có lúc tôi rớt nước mắt vì cám cảnh “Điệp ơi mai mốt anh lên chốn thành đô có nhà xe rực rỡ, xin đừng quên bến đò ngang con sông nhỏ chốn quê xưa em vò vỏ trông…ư..chờ…”, tại sao tôi thích khúc ca ấy?

Thì ai bảo tôi tên Lan kia chứ, nhưng may là Vỹ không phải tên…Điệp, nên chuyện của tôi chắc không đến nổi phải đi về kết cuộc … có ngày tôi phải cắt đứt dây chuông!.





Chỉ có Vui dạo này tự nhiên có những hành tung rất lạ, khi đến nhà tôi nó ít đi cùng với cả bọn, chỉ đi một mình, tới thì lắm la lắm lét dòm trước ngó sau như đi…bắt trộm gà! Rồi thì lầm lì, có lúc lại chất vấn tôi:

-Hồi tối mày đi xem gánh hát “thả giàn”* với thằng Vỹ phải không? Nó có ngon thì mua vé cho mày ngồi ghế đàng hoàng xem đủ tuồng, sao cứ rủ đi “coi cọp”** như thế?”. Tưởng dân bảnh, té ra coi hát thả giàn, hút thuốc “tàn” Ruby…

Tôi khó chịu khi nghe Vui “xúc phạm” Vỹ nên nộ nó:

-Ổng đâu có thích cải lương. Tao rủ buộc lòng ổng phải đi, vô thì đứng mắc cỡ cứ che che cái mặt. Mà sao mày biết tao đi xem?...

Vui không giấu giếm:

- Tao theo dõi mày hẹn hò với thằng Vỹ ở đâu để…

Tôi ngắt lời nó:

-…Mày sẽ làm gì?

-Tao…tao sẽ méc má mày!

Thế là lộ ra chân tướng của kẻ thích phá đám.Vui đúng là khắc tinh với tôi rồi, nhưng tôi dễ gì để nó bắt nạt. Tôi cất tiếng cười theo nhịp điệu:

-Ha!Ha!Ha!Tao quang minh chính đại có gì mà sợ. Tụi tao cũng gặp chỗ đông người, mày méc má tao cũng không la đâu. Thách mày mách lẻo đó.

Vui nhìn vẻ tự tin của tôi, bèn đổi giọng:

-Thật ra tao theo dõi để bảo vệ mày, nếu nó có cử chỉ xàm sở với mày là tao nhảy tới “phặt” liền (nó đưa bàn tay ra chém vào không khí, vẻ mặt câng câng thật…hắc ám!)

Tôi chắp hai tay xá xá nó:

-Tao lạy mày, không có lý do gì để mày xen vào giữa hai đứa tao.

-Có lý do đây!Tao tuyên bố, bắt đầu hôm nay tao chính thức theo đuổi mày!

Tôi rợn tóc gáy khi nghe Vui nói một câu xanh rờn như vậy, vì nó có vẻ hăm dọa hơn là nó thích tôi. Tôi cau mày nhìn sững cái mặt đầy mụn trứng cá của nó đang nghênh nghênh nhìn lại tôi đầy thách thức:

-Có phải tao đã từng nói với mày rằng “Nếu không tìm được ai phù hợp, thì tao sẽ cưới mày…”.

Tôi gắt:

-Vắt mũi chưa sạch mà cưới cưới cái gì!

-Bây giờ chưa cưới, nói cho mày biết ý định của tao thôi. (Tôi kêu trời không thấu với tuyên bố đó của Vui!)

Lúc khác Vui đến khi tôi đang chuẩn bị đến bãi chiếu bóng ngoài trời ở trước sân hội đồng xã. Đây là cơ hội gặp gỡ của các đôi nam, nữ hẹn hò chứ xem phim là phần phụ. Cũng có những người không hẹn hò với ai cả, chỉ thích hòa vào dòng người để hưởng sự náo nhiệt của đám đông.

Kỳ đà cản mũi thật đúng lúc, tôi cau có:

-Sao mày đến đây một mình? Mấy đứa kia đâu?

-Chỉ có tao dù bận rộn cũng phải dành thời gian để ghé thăm mày…

Nhưng tôi lại muốn đuổi khéo nó, nên giả vờ…ngáp:

-…ôi! Hôm nay sao buồn ngủ quá!

Vui nhìn tôi dò xét:

-Mày đang chuẩn bị ra ngoài nên mới mặc cái áo khoác này?.

Trời đất! Cái gì nó cũng biết. Khác với Vỹ, một phần vì sợ lộ sự kém hiểu biết của mình nên tôi chỉ lắng nghe Vỹ hơn là nói, nên anh không hiểu khúc tâm tình tôi cất giấu trong bộ lòng của tôi, à…tôi muốn nói tình cảm trong tim, gan, phèo, phổi của tôi Vỹ không hề biết, cả những thứ lặt vặt thường ngày của tôi anh cũng làm sao ngó thấy. Chỉ có nhóm bạn, mà hơn cả là Vui cứ soi mói từng chút những thay đổi của tôi nên biết hết. Cái đó cũng có thể gọi là nó hiểu tôi. Biết không giấu được nên tôi thú nhận: -Ờ… vì cũng biết tụi mày mắc học thi nên má tao mới cho phép tao đi xem phim…một mình.

Vui đứng trầm ngâm một lúc không nói gì, có vẻ suy nghĩ gì đó căng thẳng lắm, rồi nó mới nói nhỏ:

-…tao kể mày nghe chuyện này, lúc nãy đi ngang con đường chỗ tối tối tự nhiên tao bỗng sợ ma, thấy có người đi phía trước tao bèn gọi “chờ đi với”, liền đó tao nghe tiếng trả lời “…chờ nè lẹ lên! Bạn sợ ma hả? Hồi còn sống tui cũng vậy…”

Đầu óc để tận bãi chiếu bóng, tôi buộc miệng:

-…vậy là may rồi, đang sợ mà gặp được người đồng hành…(chưa hết câu tôi giật mình ra khỏi lơ đãng) Hả? Vậy người đó không còn sống hả? Thiệt hông?...mày xạo hả?

-Tao mà xạo…(Nó đưa bàn tay ra với những ngón co quắp lại)… cho tao cùi sứt móng vầy nè.Tao đã chạy một mạch đến đây vã cả mồ hôi không thấy sao?

Tôi co chân lên ghế ngồi kiểu tránh nước lụt, bán tín bán nghi nhìn thằng Vui, cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng khi nghĩ đến con đường tình ta đi đã bị ngăn chặn bởi cái bóng thấp thoáng mà Vui vừa kể, tôi sắp phải ngang qua đó mới đến được bãi chiếu bóng có Vỹ chờ tôi, tôi thấy anh đã đi trước một đổi rồi. Vui ơi là Vui! Mày đem chi cái sợ bất nhơn đến cho tao nghe rồi tao phải làm sao đây? Không lẽ nhờ mày hộ tống tao ra đó…(Cho lộ bí mất của tao!)

Thỉnh thoảng Vui phóng mắt nhìn qua căn nhà bên kia hàng rào dâm bụt. Lẳng lặng không nói gì, vẻ mặt buồn so, rồi bất thần nó quay ra cửa:

-Tao về cho mày đi xem phim…

-Khoan đã (Tôi tính nhờ…)…à!thôi, mày về đi!

Cái sợ đã bắt đầu xâm nhập mất trật tự vào cơ thể khiến tôi run lên. Vui vừa đi khỏi là tôi liền đóng cửa lại dù trong bụng bồn chồn không biết làm sao báo cho Vỹ biết là tôi đành lỡ hẹn với anh.

Chờ đợi không lâu, có lẽ Vỹ đã về lại khi không gặp tôi ở đó. Tôi thấy đèn bên nhà anh bật sáng, tôi cần phải liều lĩnh “Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” sang ngay nói cho anh hiểu lý do tôi lỡ hẹn, vì sáng mai anh sẽ rời nhà trọ để lên đường sớm… Má tôi chưa bao giờ dễ dãi trong việc tôi gặp gỡ với ai ngoài nhóm bạn học cũ là Đào, Mận, Tốt, Vui. Vì thế tôi phải len lén mở cửa, nhưng mới bước chân ra thềm thì nghe:

-Lan! Khuya rồi còn mở cửa đi đâu đó hả?

-…dạ…dạ…đâu có đi đâu!

Tôi lại rón rén quay vào, lòng than thầm “Thế là hết!Khuya anh đi rồi sao trời đưa lối…”. Ai làm cho tôi lỡ hẹn với Vỹ? Không phải là Vui, mà là… cái bóng thấp thoáng mà Vui nói!




Tôi thêu một chiếc khăn tay với hai mẫu tự V và L lồng vào nhau. Vui nhìn thấy rồi nói vu vơ “Đôi khi sự trùng hợp cũng có cái hay…”. Tôi hỏi “Trùng hợp cái gì?”. Vui trả lời “Tên tao cũng là mẫu tự V!”. Tôi lườm nó, và chợt nhận thấy bạn tôi không còn cái vẻ láu táu thường thấy. Dường như chúng tôi đã bỏ quên sự hồn nhiên ở đâu đó phía sau lưng khi tất cả tiến về phía mà người ta gọi là “Tuổi biết yêu”.

Từ ngày Vỹ rời căn trọ cạnh nhà tôi, anh chỉ gởi cho tôi một lá thư với những lời thăm hỏi bình thường, không có một lời nào nói lên sự mong mỏi gặp lại tôi. Vỹ không biết tôi vô cùng mong ngóng, cho đến khi không còn tin chú đưa thư sẽ ghé đến nhà tôi thêm lần nữa. Tôi đã đủ khôn để giấu nỗi âu sầu của tôi tận đáy lòng, nhưng Vui dường như biết, những lúc bất thình đến thấy tôi ngồi bó gối nơi hiên nhà nhìn sang căn trọ bên kia hàng rào giờ đã có người khác ở, Vui chỉ lẳng lặng ghé ngồi cạnh rồi cùng tôi nhìn “mây bay về đâu cuối trời…”. Lạ là nó không như trước đây mỗi lần bắt được điểm yếu của tôi là trêu chọc cho đến khi nào tôi chịu thua mới thôi. Chỉ duy nhất một lần nó gầm gừ “Tao mà gặp được thằng Vỹ thì nó biết tay tao…” rồi thôi, sau đó không bao giờ nghe nó nhắc gì đến tên Vỹ trước mặt tôi nữa. “Mối tình đầu” của tôi nếu kể ra ghi chưa hết một trang giấy là chấm hết.

Làm sao níu được thời gian dừng lại! Chúng tôi lớn lên với tình thân quấn quít, đủ cho “Nỗi sầu xẻ nửa, bước đường chia hai” khi phải tách ra vì mỗi người sẽ đi theo con đường riêng của mình. Ngày tiễn các bạn tôi lên kinh ứng thí, tôi nghĩ mãi mới “ra” một câu: “Cha tụi mày, mẹ tụi mày, dòng họ tụi mày…rất mong tụi mày thi đậu. Cố lên đừng làm họ thất vọng vì học dốt như tao nhé…”. Nói chưa xong câu và nước mắt tôi chưa kịp chảy thì cả bọn cười ồ “Trời! Đang ngạc nhiên vì tưởng mày chửi tụi tao…”. Chỉ có Vui cười gượng gạo rồi nói nhỏ vào tai tôi “Giữa thời này tìm khắp nhân gian không có một người thật thà, chân chất như Lan. Vui rất quý bản chất đó, vì Lan không biết đến sự giả tạo…”

Mận, Đào, Tốt tự nhiên lạng qua chỗ khác để tôi đứng riêng với Vui:

-Dù đậu hay rớt Vui cũng sẽ tình nguyện nhập ngũ, đó là con đường mà Vui chọn cho mình…

Tôi hốt hoảng, phản đối:

-Không! Tao không thích mày đi lính, khổ mà nguy hiểm nữa…

Vui cười hồn nhiên:

-“Làm trai đứng ở trong trời đất. Phải có danh gì với núi sông”. Nếu ai cũng nghĩ như Lan thì đất nước này ra sao?

Tôi lắc đầu:

-Nhưng tao không…

Vui ngắt lời tôi:

-Trước hết yêu cầu Lan đừng xưng hô mày tao nữa, tụi mình lớn rồi.

-Nhưng mình là…

-…bạn chứ gì? Nhớ là con gái không bao giờ được lớn hơn con trai.

-Nhưng tao với mày…

-Có thể thay đổi hết. Vui đã nằm vắt tay lên trán suy nghĩ nhiều lắm rồi, suy nghĩ luôn cả phần của Lan nữa. Thi xong Vui về “chúng mình” nói tiếp.

Vui xách giỏ hành lý chạy vội về phía đám bạn đang gọi để chuẩn bị lên xe, vừa quay lại vẫy tay chào. Tôi dậm chân, mếu:

-Trời ơi! Cứ chặn họng hổng cho tao nói gì hết vậy…

Bến xe vẫn rộn ràng người qua lại, xô đẩy nhau ở ô cửa bán vé. Từng chuyến xe rời khỏi bến. Tôi thấy mấy cánh tay thò ra cửa vẫy vẫy từ chuyến xe chở các bạn tôi, rồi xe chuyển bánh.

Cũng vì những vụ Thi-Cử ngày xưa mà tôi phải ì ạch leo lên con dốc tri thức một cách vất vả, đến độ cuối cùng tôi chỉ gom đâu được một nia nhỏ chữ nghĩa mà qua mấy năm sàng qua sàng lại cũng vơi đi ít nhiều.Nếu trước đây tôi thi đâu đậu đó, học hành tấn tới thì chắc chắn bây giờ tôi cũng là người đồng hành với các bạn tôi, không phải đứng lại nhìn theo con đường thênh thang phía trước.

Bầu trời vẫn còn lấp lánh những vì sao.Ánh đèn đường vàng vọt buồn hiu dọc theo con đường. Tôi đứng tần ngần, nghe buồn ơi là buồn…(Hết)




(*) Các gánh cải lương khi diễn gần đến phần cuối thì mở cửa thả giàn cho khán giả vào xem.

(**) ”Coi cọp”: Những người không mua vé, đứng bên ngoài nhìn vào các khe hở để xem diễn bên trong.



Link: Blog Hồ Thụy Mỹ Hạnh
















Free Web Template Provided by A Free Web Template.com