<BGSOUND src="2012 Nhac Truyen Ngan.mp3"> Le Dinh






































































































































Tình cờ tôi gặp lại Khiêm trong cuộc biểu tình của cộng đồng người Việt tị nạn phản kháng đoàn văn công việt cộng trong nước ra trình diễn tại thành phố này. Tôi cũng như mọi người cầm hai lá cờ Việt - Mỹ đưa lên cao phất qua phất lại, miệng cùng hô to những khẩu hiệu phản kháng. Đám đông biểu tình cuồn cuộn khí thế dâng cao."Đả đảo bọn văn công việt cộng phản động" - Đả đảo! " Đả đảo kế sách giao lưu văn hóa của cộng sản Việt Nam" - Đả đảo! "Đả đảo nghị quyết 36 bịp bợm trơ tráo của tập đoàn bắc bộ phủ Hà Nội". Đả đảo! Cương quyết tiêu diệt âm mưu nhuộm đỏ đánh phá Cộng Đồng người Việt tị nạn hải ngoại của ác quyền cộng sản Việt Nam". Đả đảo việt gian cộng sản bán nước cho kẻ thù truyền kiếp bắc kinh! Đả đảo! Đả đảo bọn bá quyền trung quốc đang lăm le thôn tính Việt Nam - Đả đảo! Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam!.... Cương quyết!....và...đả đảo!...đả đảo!... Từng lớp người tràn lên bao vây chung quanh hội trường trình diễn. Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, cờ Hoa Kỳ, biểu ngữ rợp trời tạo khí thế sôi động cho cuộc biểu tình chống đối lũ văn công cộng nô rầm rộ.







Trời đang về chiều. Xe cộ trên các con đường gần hội trường dày đặc, chậm lại. Người trên xe rảo mắt quan sát, tò mò nhìn đoàn biểu tình đang hăng say tẩy chay cái gọi là nghị quyết 36 bịp bợm, lỗi thời, láo khoét lăm le nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tị nạn hải ngoại của bè lũ cộng Việt.

Kể từ lúc tôi vừa thoáng thấy Khiêm lẩn khuất trong đám đông, nét mặt Khiêm đang có vẻ cau có, bực bội điều gì đó. Lòng tôi ngỡ ngàng kỳ lạ. Khí thế đãu tranh trong tôi như chùng hẳn xuống. Tôi cảm thấy hụt hẫng mất tự nhiên. Tôi lẩm bẩm một mình. Thế nghĩa là gì? Khiêm từ đâu đến? Thật quá bất ngờ! Có nên gặp mặt Khiêm hay không? Tại sao Khiêm lại ở đây? Nếu Khiêm ở thành phố này thì tôi cũng có thể gặp rồi. Hay là...

Ý nghĩ thoáng qua bị cắt đứt khi Khiêm đột ngột đứng trước mặt tôi:

- Bất ngờ anh thấy em! Thục Nhi! Thục Nhi! Em đang ở thành phố này sao?

Tôi nhìn Khiêm trân trối vừa xúc động, lại không biết mình đang vui hay buồn trong bối cảnh gặp gỡ đột nhiên ngỡ ngàng này. Tôi cố giữ lòng bình thản, không lộ cảm xúc hiện ra nét mặt.

Khiêm lại vồn vã:

- Anh không ngờ! Anh rất mừng được gặp em ở đây. Em tham dự biểu tình hả? Nghe câu hỏi, tôi như đang bừng tỉnh, vặn lại:

- Còn anh? Anh đang làm gì đây? Sao anh lại hỏi? Anh không phải đang tham dự biểu tình hay sao? Anh đang ở đâu và làm gì?

Khiêm cười, nét mặt kênh kiệu:

- Anh đãy à!? Chuyện của anh thì khác. Gặp em như lòng anh đang mong đợi từ lâu. Anh nhớ hai đứa con. Hơn ba mươi lăm năm rồi còn gì, Thục Nhi? Tôi bĩu môi, gằn từng tiếng:

- Lạ lùng thật! Anh còn nhớ đến con nữa sao? Anh bỏ rơi chúng nó bao nhiêu năm trời! Anh đâu còn trách nhiệm làm cha chúng nó, hả anh Khiêm? Em nói thật, tự anh đánh mất thiên chức cao quí ấy. Đừng nghĩ đến chuyện con cái, em nghĩ anh chẳng còn gì xứng đáng để phải nói với em điều ấy.

Nói xong, tôi cảm thấy lòng nhẹ hẳn như đã giải tỏa được niềm uẩn ức trong lòng ấp ủ qua thời gian khá dài. Nét mặt Khiêm mờ nhạt, biến sắc:

- Anh xin lỗi em. Anh xin lỗi. Nghìn lần xin lỗi! Dù sao chăng nữa, anh muốn nhìn thấy mặt con để biết chúng nó ra sao. Anh là cha của các con, em đành lòng không cho anh gặp?

- Em đã nói dứt khoát, anh còn gì để phải nghĩ đến chúng hả anh Khiêm?

Giọng Khiêm đầy van lơn:

- Em trách cứ anh là quyền của em. Chuyện ngày xưa là do lỗi hai người. Em vui lòng cho anh gặp con. Anh hứa chỉ một lần thôi, không phiền em nữa.

Tôi thấy Khiêm cũng đáng tội nghiệp, nên dịu giọng nói với anh:

- Được rồi. Em dành cho anh một lần thăm con. Đây là địa chỉ nhà em, nếu rảnh anh đến. Anh phải cho em biết hiện nay anh ở đâu, đang làm gì, và đến Mỹ lúc nào?

Khiêm cười thật tươi, chộp lấy địa chỉ vừa lúc có hai người đàn ông Việt Nam chạy ào tới nắm tay Khiêm kéo đi hối hả:

- Nhanh chân lên Khiêm. Không khéo chết cả lũ bây giờ. Lẹ lên! Cả ba lẩn nhanh vào đám đông mất dạng. Đoàn biểu tình càng lúc càng sôi động. Tôi đứng tần ngần trong tâm trạng bàng hoàng, sững sờ mờ mịt!....Lòng lại ngẩn ngơ hối tiếc chỉ trong giây phút mủi lòng, chưa rõ ngọn ngành, đột nhiên lại đem trao địa chỉ cho Khiêm.





Tôi lấy chồng năm 22 tuổi khi tôi đang học năm cuối đại học Văn khoa Saigon. Ra trường tôi xin được một việc làm tại Bộ Ngoại Giao. Tôi thông thạo hai ngoại ngữ Anh, Pháp. Cũng đã hai lần tôi được đi tu nghiệp chuyên môn ở ngoại quốc. Ngay thời trung học, lên đại học và sau khi có chồng, đi làm việc, mọi người đều khen tặng tôi là hoa khôi. Thật tình mà nói ai cũng khen tôi rất chuẩn mực về công dung ngôn hạnh và dáng sắc. Tôi hãnh diện điều đó. Nhờ trời, cha mẹ đã tạo cho tôi một khuôn mặt khả ái, đằm thắm, sóng mủi dọc dừa, đôi mắt đen long lanh "có khói", đôi môi mọng đỏ quyến rũ "có hồn", phong cách ăn nói hồn nhiên, duyên dáng, giọng nói nhỏ nhẹ êm ái ngọt ngào dễ dàng thuyết phục người đối diện. Với cơ thể đầy đặn, cân đối, hồng hào có làn da trắng mịn rộ nét những đường cong "trời phú" đã khiến bao kẻ si tình ngẩn ngơ. Tôi biết sử dụng thành thạo đàn piano, biết kéo violon. Tôi có giọng hát ngọt ngào cao vút đã làm cho bao nhiêu trái tim ngẩn ngơ rung động, hâm mộ và đắm say.

Khiêm, chồng tôi là một người đàn ông khôi ngô, hào hoa, phong độ, trí thức khoa bảng. Anh là một viên chức cao cấp ở một Bộ khác, lương bổng cao đủ cho cuộc sống của một gia đình trung lưu. Chúng tôi có hai con, một trai, một gái, rất ngoan hiền dễ thương, thông minh và học hành chăm chỉ. Chúng tôi có xe hơi riêng, có biệt thự bề thế, tiền bạc nhiều được gởi trong ngân hàng, cuộc sống trung lưu đầy đủ, điều mà mọi người hằng mơ ước.

Đứng bên ngoài nhìn vào với một nhản quan chuẩn mực, ai cũng đánh giá gia đình tôi phong lưu, trí thức, cuộc sống sung túc, đầm ấm, tràn đầy hạnh phúc. Người ta chỉ biết được cái bề ngoài cuộc sống phong lưu ấy, nhưng bên trong thật sự là một ngôi nhà mồ hoang lạnh đã chôn vùi nguồn hạnh phúc ước mơ thời con gái và tuổi trẻ của tôi sau khi lấy chồng qua nhiều năm tháng buồn nhiều hơn vui.

Khiêm chỉ muốn tôi là "con búp bê đẹp được đặt trong lồng kính" không hơn không kém! Anh chỉ muốn tôi ở nhà, không muốn tôi đi làm, không muốn tôi giao du với thế giới bên ngoài, không muốn tôi phát triển khả năng và bản tính học hỏi cầu tiến của tôi, không muốn ai đó nhìn thấy tôi, để ý đến tôi, nói chuyện thân tình với tôi. Tôi không hẳn là nhu nhược, là một phụ nữ Việt Nam đoan trang tiết hạnh sống trong một gia đình lễ giáo nghiêm khắc đã ràng buộc tôi không nên làm một điều gì gây tổn hại đến thân danh mình, đến gia đình, đến cha mẹ anh chị em, đến thân bằng quyến thuộc, nhất là phương hại đến bản thân và uy tín của chồng.

Cam tâm, nhẫn nhục, và an phận tôi phải trả một giá quá đắt trước thói ghen tuông, lòng ích kỷ, sự độc đoán vô lý của Khiêm, cho dù tôi có giải thích, phân trần đúng sai, cho sự tự do có giới hạn của một người đàn bà có chồng. Điều ấy hiển nhiên Khiêm không bao giờ tin ở tôi, không bao giờ chấp nhận những suy nghĩ, những phân trần chính đáng của tôi, không bao giờ chấp nhận sự tự do có mức độ của tôi đang sống trong gia đình và ngoài xã hội. Đã vậy, chồng tôi luôn luôn chụp mũ tôi đủ mọi cách và còn áp đặt, thêm bớt mọi điều mà anh ấy muốn. Là viên chức Bộ Ngoại Giao, vì ngoại hình khả ái, hấp dẫn "có lửa" của tôi, vì khả năng kiến thức, vì ăn nói thành thạo, lưu loát ngoại ngữ và lời nói, giọng nói nhẹ nhàng êm ái, khoan thai, tôi thường được dự những buổi tiếp tân các chính khách ngoại quốc công du đến Việt Nam. Tôi được bắt tay, choàng vai họ theo phép lịch sự tây phương. Đôi khi tôi phải khiêu vũ vì những lời mời mọc lịch sự của vài chính khách trong dạ tiệc. Hoặc có ai đó nhìn tôi, khen tôi xinh đẹp, tươi cười niềm nở khen tặng tôi là giai nhân tuyệt sắc, là sắc nước hương trời, giá mà yêu được là một diễm phúc đâu dễ nào tìm được, để mà có thể đổi cả cơ ngôi sự nghiệp mà không hối tiếc. Chỉ có bao nhiêu đó thôi, chỉ là những lời nói lịch sự thoáng qua như cơn gió nhẹ và tan biến, để có thể là Khiêm thấy, hoặc anh được nghe ai đó kể lại, thế là tôi lảnh đủ. Nào là những nhiếc mắng đàn bà lang chạ, lăng loàn không biết nhục đi kèm những trận đòn "thượng cẳng chân hạ cẳng tay" đau đớn ê chề. Trong thâm tâm tôi hiểu rằng những thể hiện qua hành động và lời nói của anh đối với tôi như vậy, có nghĩa là tôi đang bị áp đặt, chụp mũ là một người đàn bà có chồng sinh thói lẳng lơ lang chạ phải được xứng đáng nhận lảnh những nguyền rũa và đấm đá của chồng. Tôi đã đau xót vì những suy nghĩ chụp mũ mà chồng đã tặng cho tôi thật hết sức điếm nhục khi mà mình không phải như vậy.

Từ khi lấy anh cho đến ngày chấm dứt tôi chỉ biết cố gắng chịu đựng cũng vì nhân cách, danh dự của mình, của chồng, cũng vì gia đình, thân nhân, dòng họ, và cũng vì chưa muốn phá vỡ cơ ngơi hạnh phúc gia đình mà tôi đã cố gắng tạo nên, trong đó có hai đứa con của tôi. Sự chịu đựng từ khi chúng tôi sống chung với nhau, cứ tưởng là Khiêm yêu tôi tha thiết ngay từ ban đầu. Đó là suy nghĩ sai lầm vì chính Khiêm có bao giờ yêu tôi đâu qua nhiều năm chung sống. Ở anh, tình yêu của anh đối với tôi chỉ là ích kỷ, độc đoán và ghen tuông. Anh ghen một cách quá đáng ngay cả trong quá khứ trước khi tôi đến với anh. Anh ghen khi có ai đó nhìn tôi tươi cười niềm nỡ khen tặng và ai đó cũng có thể bị anh ta hạch hỏi, còn có thể gây sự. Thật tôi không hiểu được anh. Tôi không hiểu tại sao tôi phải đau khổ cho duyên phận của tôi. Hoặc đó chính là món nợ tiền kiếp tôi phải trả. Nếu như thế, thì Trời hãy để cho tôi được sinh ra là một cô bé quê nghèo khổ, thất học, đần độn ở một hang cùng xó xỉn nào đó, cho cuộc sống của tôi được tự do thanh thản bên ruộng lúa, nương khoai sớm nắng chiều mưa. Giá trị làm người của cô bé quê đó còn cao hơn, vinh dự hơn thân phận của tôi hiện tại. Đã những lần tôi có suy nghĩ chuyển đổi cuộc sống, phá bỏ duyên phận làm lại từ đầu, nhưng lòng chưa dứt khoát cũng vì đời con gái lớn lên chỉ một lần xuất giá, cũng vì hai đứa con để được có cha nên phải cắn răng chịu đựng bản tính độc đoán, ích kỷ, ghen tuông của chồng. Còn có thể mang tiếng chồng bỏ chồng chê hay bỏ chồng theo trai thật là điếm nhục. Bạn bè dèm pha dị nghị nghĩ xấu về mình. Búa rìu dư luận độc ác sẽ quật ngã tôi từng chặng đường nguy ngập. Cha mẹ, anh chị em, người thân sẽ phải buồn phiền cho tôi mang nỗi bất hạnh, cho mình cam tâm gánh chịu không dám thố lộ cho bất cứ một ai để nhận sự an ủi, chia xẻ kể cả người thân trong gia đình.

Đến công việc xảy ra vào một buổi chiều tan sở khi chiếc xe hơi của tôi ngoài bãi đậu bị xẹp bánh. Tôi loay hoay không biết tính sao vì phải nôn nóng về nhà sớm lo cơm nước còn phải đi dạy Anh văn lớp đêm tại Trung tâm Sinh Ngữ thì gặp ông Bob một Tùy Viên Tòa Đại Sứ Mỹ tại Saigon thường đến liên lạc công việc tại Bộ Ngoại Giao mà tôi đã quen thân. Trước tình huống ấy, ông Bob đề nghị để ông ta đưa tôi về nhà bằng xe của ông và nhờ người thay vỏ bánh xe giùm tôi. Tôi chấp thuận không do dự vì nghĩ rằng chẳng có gì phiền phức trước lòng tốt của người bạn Mỹ.

Khi xe về đến nhà, tôi thấy Khiêm đang đứng trước thềm nhà như có ý chờ tôi. Ông Bob ngừng xe và lịch sự xuống mở cửa xe cho tôi. Tôi giới thiệu Khiêm với ông Bob, nhưng Khiêm vẻ mặt lầm lì, không chào hỏi, bỏ quay vào garage lấy xe đi, khiến tôi vừa uất nghẹn, tức tối, vừa xấu hổ với người bạn ngoại quốc.

Đến chín giờ tối Khiêm mới về, nặc nồng mùi rượu, mặt đỏ lừ lừ. Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ uống rượu nhiều như thế. Khi vừa thấy tôi, Khiêm xà tới nắm tay tôi giật mạnh, tay kia tát vào hai bên má của tôi túi bụi nổi đom đóm khiến tôi không còn thấy gì nữa. Rồi anh đá, anh đạp vào người tôi, anh xô mạnh tôi té chúi nhủi vào tủ kính vỡ tung ra, miệng Khiêm gầm từng tiếng :"Em là con đĩ!...Em có phải là con đĩ không hả? Anh không cho tôi hỏi han, không cho tôi lời giải thích, phân trần điều gì. Thật tệ hết sức. Tôi mê man bất tĩnh sau trận đòn thừa chết thiếu sống thật dã man ngay tối hôm đó do từ ghen tuông, ích kỷ của anh. Tôi đi bác sĩ mình mẩy tay chân bị tím bầm, tổn thương cả thân xác và tinh thần thật khủng khiếp.







Kể từ đêm hãi hùng rùng rợn có một không hai trong đời tôi, tôi quyết định chia tay và dẫn hai đứa con dại về nhà cha mẹ ở Cần Thơ, bỏ lại tất cả cơ ngơi mà tôi đã ra sức tạo nên kể từ khi tôi sống với Khiêm. Cha mẹ, anh chị em tôi đều nói đã gặp chồng vũ phu thì bỏ càng sớm càng tốt, sao tôi không quyết định ngay, để đến giờ này bị đánh đá tàn nhẫn mới chịu buông ra. Cũng vì tôi lo ngại điều bất hạnh của tôi là nỗi ám ảnh đau đớn dằn vặt trong lòng người thân, còn làm vẩn đục gia phong nề nếp.

Từ thuở nhỏ sống trong gia đình cha mẹ được nuông chiều, đến khi lấy chồng tạo dựng sự nghiệp, nhà cửa, vật chất đều được chồng lo toan mọi bề, đầy đủ, sung túc chưa bao giờ tôi cảm thấy thiếu thốn hoặc phải lo nghĩ gì cả. Giờ ra khỏi nhà mới nhận biết rằng đã mất tất cả, bao nhiêu khó khăn vất vã sẽ đến với tôi trong cuộc sống mà tôi đang đối mặt. Nhưng không sao, chỉ là chao đảo lúc đầu. Một người đàn bà có nghị lực, có bản lĩnh, đức tính tự lập, một công việc làm ổn định, bên cạnh người thân, bạn bè tiếp tay, tôi dần hồi phục, và ổn định. Tôi đã tự biết và xác định cho mình một vị thế trong xã hội.Tôi phải sống vì bản thân tôi, vì con tôi, vì người thân yêu, không tội tình gì để phải thành vật hy sinh cho một người đàn ông vũ phu hành hạ, làm thân phận tôi đòi, biến nhan sắc, cơ thể mình để họ hưởng thụ và dày xéo. Tôi phải sống theo cuộc sống tự chọn, để mình không còn bị áp đặt chỉ là "con búp bê đẹp chỉ được đặt trong lồng kính". Hạnh phúc chính trong đôi tay mình để bước tới ngày một vững vàng, xóa tan búa rìu dư luận người đời dèm pha tôi như thế này thế nọ hết sức độc ác.

Sau hơn một năm "ra riêng" nhờ Ơn Trên tôi không bị ngã qụy giữa dòng. Bản lĩnh đã giúp cho tôi hiểu biết, giúp cho tôi sức mạnh vững vàng, tạo cho tôi cuộc sống đầy đủ nghị lực hơn, yêu đời hơn và nhân ái hơn.







Cơn bão táp trong gia đình vừa lắng xuống thì biến cố 30.4.1975 bũa chụp xuống miền Nam, chế độ Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, việt cộng ngang nhiên cưỡng chiếm phần đất tự do, áp đặt chế độ cai trị độc tài tàn bạo sắt máu xuống người dân miền Nam Việt Nam. Tôi mang hai đứa con di tản trên những chiếc trực thăng đậu trên nóc Tòa Đại Sứ Mỹ chuyển ra Hạm đội ngoài biển khơi trước mấy ngày việt cộng tràn vào Saigon. Không còn gì nữa, Mất nước là mất tất cả. Hạnh phúc gia đình tan vỡ, Đất Nước điêu đứng trong cơn dầu sôi lửa bỏng thay người đổi chủ bởi lũ mọi rợ rừng rú tràn về!

Vừa đặt chân lên vùng đất tạm dung tôi dễ dàng hội nhập vào cuộc sống mới trên đất nước người. Được người bạn Mỹ ở Tòa Đại sứ Saigon giới thiệu tôi vào làm cho một công ty xe hơi lớn, phụ trách một số phần hành về hành chánh và nhân viên dưới sự điều hành của một Trưởng Phòng người Mỹ với số lương đủ cho cuộc sống gia đình ba mẹ con. Công việc chẳng có gì là khó khăn, làm những gì cấp trên giao, vừa làm, vừa học việc, vừa trao dồi kiến thức. Hai đứa con được đi học. Mua nhà, tậu xe, cuộc sống ngày thêm ổn định.

Những năm sau đó, ngoài giờ lo chén cơm manh áo, tôi tình nguyện giúp thêm một số công việc cho cơ quan thiện nguyện, góp tay giúp đở đồng bàoViệt Nam tỵ nạn đến Hoa kỳ từ các đảo chuyển đến, hoặc các chương trình ra đi có trật tự. Lo công ăn việc làm, chỗ ở, học hành, các loại giấy tờ và thông dịch để mọi người cũng như mình dễ dàng thích nghi cuộc sống mới. Tôi không ngừng ở đó, khi Cộng Đồng và các Hội Đoàn thành lập, tôi dấn thân nhiệt tình với tập thể trong công cuộc đãu tranh giải thể chế độ cộng sản tại quê nhà. Nơi nào có sinh hoạt đãu tranh tôi luôn có mặt để góp sức mình vào sức mạnh tập thể. Tôi lấy công việc làm niềm vui, nuôi nấng dạy dỗ hai đứa con thân yêu làm nguồn hạnh phúc. Chăm sóc bản thân, trau dồi kiến thức, tiếp xúc đàm đạo với bạn bè, đọc sách, xem phim, nghe nhạc, khiêu vũ...làm nguồn vui riêng tư cho chính mình. Tôi cảm nhận đời sống vẫn còn đáng yêu vô cùng mà trước đây bên Khiêm tôi hoàn toàn như không có.Tôi giữ tình cảm mình thăng bằng, có chừng mực khi phải tiếp xúc đối diện với phái nam, những người thường bám sát vòi vĩnh tình yêu. Nhưng thật sự họ đã thất vọng vì tôi. Như con chim bị đạn thấy cây cong là sợ. Sợ sẽ phải bị dập vùi theo vết xe cũ. Sợ cuộc sống sẽ mất mát những gì mình đã chọn để dấn thân. Những ai đó hãy hiểu cho tôi, xin đừng phiền trách tôi. Ngày hai đứa con tôi đổ đạt thành danh, đứa bác sĩ y khoa, đứa kỷ sư cơ khí là nguồn vui vô tận trong thiên chức làm mẹ không gì so sánh nổi. Tôi đã thường xuyên dạy dỗ, hướng dẫn, giải thích, giúp đở các con tôi hiểu thế nào là lòng hiếu thảo, sự biết ơn công cha nghĩa mẹ, thế nào là tinh thần dân tộc, tình yêu quê hương, nguyên nhân và kết quả cuộc chiến tương tàn Quốc Cộng, và lý do tại sao có sự hiện diện của gia đình chúng tôi trên đất nước Hoa Kỳ, mong rằng các con xứng đáng là những hậu duệ tiếp nối công cuộc đãu tranh cho Việt Nam tự do của thế hệ đi trước.

Đời sống tỵ nạn của tôi trên xứ người hơn 36 năm có vui, có buồn và rất đam mê công việc mình làm.Tôi đã dần dần như quên hẳn hình bóng của Khiêm thuở nào. Hình bóng đó đầy ắp độc đoán, ích kỷ, và thói ghen tuông phi lý của người đàn ông chỉ nghĩ rằng " đàn bà con gái đẹp chỉ là những con búp bê xinh xắn đặt trong lồng kính không hơn không kém, chỉ biết để nhìn ngắm, chỉ biết để hưởng thụ theo bản năng ích kỷ. Thiếu tự tin, có máu ghen tuông, ích kỷ xin chớ bao giờ lấy vợ đẹp. Người đàn ông bản lĩnh luôn luôn tự tin cho chính mình khi có vợ đẹp, nên hiểu rằng nếu vợ mình được nhiều người nhìn ngắm, tỏ lời khen tặng hãy xem đó là niềm hãnh diện cho chính bản thân mình hơn là chỉ biết ghen tương vô lối. Người đàn bà đẹp là đẹp cho cuộc đời, đẹp cho mọi người, đâu phải chỉ đẹp cho riêng chồng thôi đâu. Người đàn ông có vợ đẹp phải tự tin vào vợ mình, và chính mình phải tự tin lấy mình thì niềm tin mới trọn vẹn, không nẩy sinh tính ích kỷ, độc đoán và lòng ghen tuông vô lý, cuộc sống sẽ hạnh phúc màu hồng. Đối với người vợ thà rằng có người chồng không chung thủy còn hơn là người chồng hay ghen vì như thế đời sống gia đình sẽ biến thành địa ngục trần gian. Đúng là ghen tuông ích kỷ là hình thức tự ái của tâm hồn hơn là khát vọng của tình yêu mà Khiêm đã thể hiện những ngày còn sống bên nhau. Càng nghĩ về Khiêm tôi càng buồn cười và không ngờ được một trí thức khoa bảng đã không tự chủ được lương tâm và ngay cả tình cảm của mình. Vậy mà bây giờ Khiêm lại xuất hiện trước mặt tôi...không biết phải tính sao đây..?!







Hôm nay chúa nhật không đi làm, tôi ngủ dậy trễ. Đã hơn 9 giờ. Tôi tắm rửa, điểm tâm và ngồi tại phòng khách đọc báo buổi sáng. Bên ngoài một chiếc taxi vừa đổ trước cửa nhà. Nhìn ra, tôi thấy Khiêm xuống xe, trả tiền. Chiếc taxi chạy vút đi, Khiêm vẫn còn đứng lớ ngớ nhìn bảng số nhà như để xác nhận, hai tay sửa lại quần áo. Khiêm ăn mặc tươm tất, veston, cà vạt, giày bóng, nét mặt tươi vui đạo mạo. Hơn ba mươi sáu năm Khiêm trông già giặn, chững chạc, dáng đi vẫn còn phong độ như ngày xưa. Nét tuấn tú, thông minh vẫn đậm nét qua khuôn mặt chữ điền của anh. Con người đó tôi đã một thời yêu, đã trao trọn đời con gái trinh nguyên và đã nhận bao nhiêu sỉ nhục đau đớn từ tinh thần đến thể xác. Cho đến bây giờ hơn một phần tư thế kỷ xét nét lại cõi lòng, tôi cảm thấy nỗi buồn đau đã vơi đi và không còn muốn giận hờn oán trách Khiêm, vì số phận đã an bài, vì bản tính của một người đàn ông ghen tuông, ích kỷ. Giờ có gặp nhau thì cứ hãy đối xử như hai người bạn đã vắng nhau lâu ngày gặp lại, cũng để Khiêm thăm hai đứa con. Ý nghĩ đó thúc giục tôi mở cửa, khi Khiêm đã hai lần bấm chuông.

- Anh Khiêm. Em mời anh vào. Tôi đứng nép qua một bên, tươi cười hồn nhiên nhìn anh bước qua cửa.

Khiêm vồn vã :

- Thục Nhi, em khoẻ không ? Anh rất vui mừng được gặp lại em. Chớ giận hờn anh nữa. Những gì ngày xưa hãy xem như một sai lầm đã đi qua. Quên đi em, Thục Nhi ạ.

Khiêm vừa nói, vừa nhìn tôi từ đầu đến chân. Tôi phân trần :

- Em cảm thấy chẳng còn gì để giận hờn trách móc. Nếu nói là chuyện không nên làm, em nghĩ rằng do từ anh tất cả. Giờ có nói gì đi nữa, chuyện đã rồi. Đồng ý, chúng ta hãy quên chuyện ngày xưa đi anh Khiêm ạ, và hôm nay...có gặp lại nhau, chúng ta vẫn chỉ là những người bạn thôi anh.

Khiêm cười như mếu có vẻ xúc động sau lời nói của tôi :

- Anh cám ơn em. Em nói đúng. Tất cả lỗi do anh. Lần cuối cùng, hôm nay anh tha thiết xin lỗi em. Sau ngày đó, anh vô cùng hối hận, bỏ công đi tìm em và con khắp nơi, nhưng em cố lánh mặt không cho anh gặp. Tại sao thế?

- Em vẫn tha thứ cho anh đãy chứ, em mới nói được như vậy. Ngày đó, em buồn và giận anh vô cùng đâu còn muốn nhìn thấy mặt nhau. Gặp để làm gì? Bây giờ thì hết buồn hết giận rồi, em mới tiếp anh. Cũng để cám ơn anh đã dành thì giờ đến thăm mẹ con em. Dứt lời, tôi cười dòn dã. Ấy chết, sau bao nhiêu năm gặp lại cứ đem chuyện cũ ra kể lể có ích gì, thôi nhé! xin gác qua một bên. Em mời anh ngồi. Anh dùng cà phê nhé? Có thể chúng ta còn có những chuyện nói với nhau.

Khi tôi mang cà phê, trà nóng ra, Khiêm hỏi nhanh :

- Anh không thấy Thục Nhan, Miên Huy, có lẽ chúng nó ở riêng hả em?

- Không anh ạ! Các con vẫn ở với em. Hôm nay chúng nó và bạn bè rũ nhau đi tàu du ngoạn trên biển, ngày mai mới về. Anh Khiêm, nhờ Ơn Trên các con đã đổ đạt thành danh, công ăn việc làm ổn định. Chúng cũng lớn tuổi vậy mà chưa chịu lập gia đình cũng chỉ vì sợ mẹ sống một mình cô đơn tội cho mẹ không ai chăm sóc mẹ. Anh Khiêm thấy không? Em nhắc lại, anh chỉ có quyền đến thăm các con theo yêu cầu của anh mặc dù anh chưa tròn trách nhiệm trong gia đình. Em nghĩ rằng có thể các con có lẽ sẽ không vui khi có sự hiện diện của anh, vì từ lâu chúng đã có những suy nghĩ về anh không mấy tốt trong bổn phận làm cha.

Khiêm sa sầm nét mặt tỏ vẻ bối rối:

- Vậy thì anh phải như thế nào bây giờ, Thục Nhi? Em không thể có ý kiến gì giúp anh tháo gở điều em vừa nói được sao? Em và con nỡ nào không khoan dung lỗi lầm của anh, cứ muốn cách ly anh khỏi giềng mối gia đình chúng ta. Anh không phiền trách em và con. Lỗi lầm của anh, anh chấp nhận, lòng anh luôn muốn hoán cải. Từ bao lâu rồi, anh mong ước có lại gia đình hạnh phúc của chúng mình như ngày xưa, có em, có con. Em có biết không?

- Chuyện đó em không thể đơn phương giải quyết. Con cái đã khôn lớn, chúng ta hãy tôn trọng những suy nghĩ của các con. Anh hiểu chứ? Tuy nhiên nếu cần, em cũng có thể góp ý hóa giải sự việc theo ý chung của mẹ con em. Điều duy nhất em muốn biết là anh đã qua Mỹ hồi nào, bây giờ anh đang làm gì và ở đâu?

Khiêm hớp một ngụm cà phê, ánh mắt mơ màng dáng vẻ đăm chiêu suy nghĩ. Khiêm chậm rãi phân trần:

- Anh đã đi tìm em khắp nơi Thục Nhi ạ! Anh hết sức ân hận khi hạnh phúc gia đình chúng mình tan vỡ cũng do từ nơi anh. Từ đó anh sống như người vô cảm. Cũng vì đời anh không có em chẳng khác nào như con thuyền trôi giạt bấp bềnh giữa trùng khơi đầy sóng gió, cuốn theo những biến chuyển thời cuộc mà anh đã phải lao theo để rồi anh chẳng còn biết phải làm sao hơn. Chuyện anh nói, em có thể sẽ không bằng lòng, nhưng lại là thực tế anh đành phải chấp nhận. Với em, anh phải nói, nói để em hiểu và giúp anh thoát khỏi mê lộ ngang trái thời cuộc mong sao tu sửa bản thân đối với gia đình, đối với đất nước. Đến ngày hôm nay là cơ hội anh đã tìm được em và con, một sự may mắn mà ông Trời đã ban ơn cho anh sau hơn một phần ba thế kỷ mong đợi.

Khiêm ngừng nói, nét mặt đăm chiêu mờ nhạt và thoáng nhìn tôi như dò xét phản ứng, giọng Khiêm trầm buồn, uất nghẹn:

-Em cũng đã biết rồi, anh là một viên chức cao cấp của một Bộ hưởng bao nhiêu bổng lộc của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, nhưng dưới ách thống trị hà khắc tàn bạo hiện thời của việt cộng, chúng xem anh là một thành phần ác ôn nhiều nợ máu với nhân dân theo như lời kết tội của chúng, nhưng anh chỉ bị tù cải tạo có một tháng, cũng vì ông chú họ của anh là một tướng lãnh việt cộng bảo lãnh anh ra khỏi nhà tù và giới thiệu anh giữ chức phó giám đốc nhà xuất bản Sao Vàng. Ngày xưa, ông chú này trong dòng họ anh nào biết mặt biết tên ông ta, chỉ nghe đôi lần gia đình anh loáng thoáng kể lại không rõ ràng chi tiết. Vậy mà khi việt cộng tiếp thu Saigon ông ấy tìm đến anh, xin bảo lảnh anh khỏi trại tù. Đến hơn năm năm sau, ông chú động viên anh, giới thiệu anh gia nhập đảng cộng sản, cất nhắc ưu tiên cho anh làm Tổng giám đốc trung tâm phát hành sách báo phía Nam từ đó đến nay. Trong hoàn cảnh đó, nếu anh cưỡng lại thì đời anh sẽ có thể càng khốn nạn hơn, nên anh phải chấp nhận. Vấn đề là như thế, cũng chỉ vì sự an nguy cho cuộc sống bản thân, đành phải buông xuôi để được còn sống và để được thực hiện nỗi khát khao đi tìm cho được em và con. Thục Nhi à, em có nên vui mừng cho anh không, Thục Nhi?

Nghe Khiêm hỏi, tôi cười khì nhìn Khiêm chẳng khác nào như một anh hề đang thú tội:

- Anh bảo em vui mừng cho anh phải không anh Khiêm? Không! Không bao giờ! Em không vui mừng, mà em buồn thật tình đó những gì mà em nghe anh vừa khai báo thật thà. Em nghĩ rằng vì anh chỉ ao ước đi tìm cho được em và con, nên anh phải lòn cúi làm tôi mọi cho giặc cộng có phải vậy không? Em cũng có thể tin câu chuyện anh vừa kể. Nếu đúng, cũng chỉ là cơ hội tốt cho riêng bản thân anh. Nhưng với em, em nói rõ cho anh là làm sao em vui được trong lúc anh ép mình làm kiếp trâu ngựa cho lũ côn đồ lưu manh việt cộng, cho bọn ngưu đầu bắc bộ phủ mang dã tâm bán nước cho kẻ thù truyền kiếp phương bắc. Nói thật với anh đừng buồn và có buồn có giận em cũng được thôi. Nghĩa là em nghĩ rằng anh đã hèn, tham sinh úy tử, anh đã không đủ bản lĩnh, không đủ nghị lực của một trí thức khoa bảng phấn đấu vượt cơn sóng to gió lớn vây hãm đời anh. Xin lỗi anh nhé! Không bao giờ em mừng cho anh đâu anh Khiêm. Trong cuộc sống hôm nay dù ở hải ngoại hay quốc nội, dù trong hoàn cảnh nào người công chính phải luôn kiên định lập trường mà mình đã chọn ngay từ đầu. Đừng bao giờ khiếp nhược khi ta phải đối đầu với nghịch cảnh. Em xin lỗi vì đã sử dụng những từ không vừa ý. Thế là bây giờ em mới hiểu sự có mặt của anh trong đoàn biểu tình của người Việt tỵ nạn vừa rồi! À ra là như thế! Anh là đảng viên cộng sản nòng cốt, một viên chức cao của cái đảng cướp cộng việt bán nước cho kẻ thù truyền kiếp bắc phương. Anh đang được “triều đình bắc bộ phủ” giao phó công tác trong cương vị của anh vừa nói để đánh phá, để nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tỵ nạn. Không bao giờ! Không bao giờ có chuyện đó đâu anh Khiêm à! Anh và cái chế độ của anh đừng bao giờ nằm mơ làm chuyện không tưởng. Nhớ lại những hành động của anh khi bất chợt em thấy anh lẫn lộn trong đoàn biểu tình vừa rồi, lời nói của anh, chức vụ của anh, em xác định rằng anh đang ra sức thực thi cái gọi là nghị quyết 36 bịp bợm gian trá của lũ cộng việt bán nước tại hải ngoại? Đúng chứ hả anh Khiêm? Thế là giữa anh và em rõ ràng hai lằn ranh quốc cộng cách biệt hẳn hoi, khó hòa hợp dù trong trạng thái nào!

Nghe tôi luận giải, sắc mặt Khiêm biến dạng, ánh mắt lạc thần ngẩn ngơ, nhìn tôi, hỏi dồn:

- Vậy là em cũng đã biết nghị quyết 36 của nhà nước Việt Nam? Em đã hiểu và xác định đúng vai trò của anh có mặt trên đất Mỹ? Em cũng đã hiểu những sinh hoạt chính trị của người dân đang diễn ra từ trong nước đến hải ngoại?

- Phải rành, phải hiểu để góp sức đấu tranh quyết giải thể cái chế độ bán nước, hèn với giặc, ác với dân của chế độ việt cộng trên Quê Hương Việt Nam mà anh đang dấn thân vào tội ác. Đó là bổn phận của từng mỗi người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại hôm nay trước mưu toan lũ việt gian bán nước quyết nhuộm đỏ các cộng đồng người Việt quốc gia của các anh.

Khiêm lại giải bày:

- Anh đã nói, chỉ là thế chẳng đặng đừng em ơi! Anh xin em đừng nặng lời với anh có được không? Do hoàn cảnh anh đang phải gánh chịu trong vận nước suy tàn, trong nỗi hối tiếc gia đình hạnh phúc tan vỡ, nên anh bắt buộc phải sống và làm việc trong gọng kiềm chế độ việt cộng. Em hãy hiểu cho anh phải tạo lớp áo ngụy trang để được yên thân. Làm việc cho chúng trên cương vị này, nhưng lòng anh chẳng say mê, tích cực, ước mong sao có cơ hội xuất ngoại đi tìm cho được mẹ con em. Đó là ước nguyện duy nhất của anh.

Nghe Khiêm nói, tôi bĩu môi cười nhạt:

- Thật vậy sao anh Khiêm? Anh vẫn còn nghĩ đến mẹ con em như thế đó là quyền của anh. Cám ơn lòng tốt của anh. Em nghĩ rằng anh có quyền suy nghĩ và mong ước, mà thực tế thì chưa hẳn vuông tròn trong hoàn cảnh hôm nay. Như em đã nói, hôm nay gặp lại nhau, chúng ta là những người bạn, được chứ anh? Hơn nữa, giữa anh và em có sự ngăn cách bởi một lằn ranh rõ rệt khó có được giao điểm. Điều em muốn nghe anh nói là thời gian vừa qua anh đến Hoa Kỳ anh đã thực hiện được những gì cho cái gọi là nghị quyết 36 bịp bợm trơ tráo của chúng tại đây?

Khiêm thở dài, kể lể sự tình:

- Anh nhận tất cả những điều không vừa ý mà em vừa trách cứ anh. Những gì em muốn biết, anh sẽ nói. Xuất ngoại được rồi là một cơ may hiếm có để anh có cơ hội hoàn cảnh làm lại cuộc đời mà trước đây anh đã dấn thân. Thực tế anh đâu có tha thiết chu toàn nhiệm vụ chúng phân công. Nhóm công tác gồm khoảng 20 người đến Hoa Kỳ hơn sáu tháng rồi, đã đi qua một số tiểu bang. Mỗi người một trách nhiệm như chúng đã qui định trong nghị quyết 36. Riêng vai trò của anh là phải ra sức phát triễn giao lưu văn hóa cùng khắp. Anh và những cộng sự với anh trong nhóm có trách nhiệm điều nghiên, tìm hiểu nhu cầu, đúc kết lập đề án xuất cảng ào ạt văn hóa phẩm, tài liệu, sách giáo khoa, phim ảnh....Tìm kiếm và bố trí địa điểm, triễn khai các đoàn văn công, văn nghệ ca múa trình diễn ...cho đồng bào hải ngoại giải trí, hoặc học tập, nghiên cứu, trau dồi kiến thức. Cổ động, mời gọi mọi người đem tài năng, công của trở về xây dựng đất nước. Nhất là giáo dục, chú trọng trau dồi tiếng Việt cho thế hệ trẻ ở hải ngoại. Nhưng sáu tháng qua, mặc dù có được sự yểm trợ của tòa đại sứ, lãnh sự và của số “việt kiều yêu nước” nằm vùng ở từng địa phương, công tác vẫn chưa bao giờ đạt được một kết quả tối thiểu nào. Vì công việc nào vừa chớm lên là bị cộng đồng người Việt dập tắt ngay từ trong trứng nước. Lại còn phải cứ trốn chui trốn nhủi như chuột, luôn nhận lảnh trứng thối cà chua, cả gạch đá. Do đó, ai ai cũng buồn, cũng lo, và thật sự quá chán nản muốn bỏ cuộc, khác với những gì chế độ tuyên truyền thật tốt đẹp trước khi ra đi. Hầu hết nhóm người còn có ý muốn trốn lại ở đây xin tỵ nạn không trở về Việt Nam nữa. Riêng anh lại càng buồn càng nản hơn trong trách nhiệm và nhất là đã đi qua một số tiểu bang, tiếp xúc với tòa đại sứ, lảnh sự và nhiều người để kín đáo dò hỏi tìm kiếm tin tức mẹ con em, nhưng chẳng được gì. Chán lắm Thục Nhi ơi! Em hãy hiểu và thông cảm cho anh, chính đó là sự thật phũ phàng khi đã chạm vào mới biết, không như khuyến dụ, như lời tốt đẹp được tô vẻ mà trước khi đi chúng đã nhồi nhét, động viên mọi người.

Cho đến lúc này, những lời chê trách phê phán thẳng thừng của tôi, những điều Khiêm tỏ bày đã thể hiện phần nào thái độ thành thật, hối lỗi. Tôi có thể tin. Nhìn Khiêm đang trước mặt, người mà trước đây tôi đã yêu, đã gọi là chồng, đã có với nhau hai đứa con, đã từng chịu những sỉ nhục anh giáng xuống đời tôi bởi bản tính ghen tuông ích kỷ đến phải ly tán hạnh phúc gia đình, và đã không đủ bản lĩnh nhân cách làm người trong hoàn cảnh nghiệt ngã của thời cuộc. Nhưng nghĩ lại tôi cảm thấy Khiêm cũng đáng thương. Tuy nhiên, nhân cơ hội này tôi muốn nói thêm cho anh hiểu, có được tầm nhìn chính xác. Tôi nói:

- Anh Khiêm à, trước hết em xin lỗi anh, và em nói thì anh phải nghe nhé! Đừng giận em. Đâu là sự thật và sự thật như thế nào khi chế độ việt cộng đang ngày đêm quá run sợ các cộng đồng người Việt hải ngoại mỗi ngày mỗi phát triển vững mạnh cùng khắp. Lá cờ vàng ba sọc đỏ chính nghĩa của Dân Tộc đang tung bay trên các thành phố ở nhiều tiểu bang nước Mỹ và mọi nơi trên thế giới, trong lúc lá cờ máu tanh hôi của chúng vắng bóng khắp nơi, nếu có thì chỉ thấy treo rũ ở những nơi gọi là tòa đại sứ, lãnh sự của chúng ngày đêm vắng như chùa bà Đanh. Điều này chắc chắn anh hiểu, lũ cộng việt hết sức nhục nhã trong bang giao quốc tế, những nơi có Cộng Đồng người Việt tỵ nạn và ánh cờ vàng, ngày càng trở ngại khôn lường cho chúng duy trì cái chế độ độc tài tàn ác trên đất nước Việt Nam. Vì thế, chúng liền tung ra cái nghị quyết 36/NQ-TW ký ngày 26.4.2004 để cứu nguy cho chúng, áp đặt lên các cộng đồng người Việt tỵ nạn, mục đích đánh phá, nhuộm đỏ toàn bộ các cộng đồng, qua những chiêu bài địch vận, dân vận, văn hóa vận, thực hiện giao lưu văn hóa, xóa bỏ hận thù, hòa hợp hòa giải, triệt tiêu quốc kỳ, quốc ca VNCH...kêu gọi khuyến dụ người Việt hải ngoại đem tài năng, công của về xây dựng đất nước, tuyên truyền lũng đoạn gây chia rẽ tinh thần đoàn kết, làm suy yếu tiềm năng chống cộng. Nhưng từ năm 2004 đến nay đã bao nhiêu năm rồi anh cũng đã biết, đã tiêu tốn hàng tỉ bạc mà nào chúng chưa thể chọc thủng, chưa làm nên chuyện gì, chưa nhuộm đỏ được cộng đồng người Việt tỵ nạn. Trái lại các cộng đồng ngày càng phát triễn vững mạnh. Anh đừng bao giờ ngủ quên trên sự tuyên truyền bịp bợm của đảng cướp việt cộng. Chúng luôn giở giọng điệu phách lối cũng như sự lượng định sai lệch về Cộng đồng người Việt tỵ nạn ở hải ngoại của tập đoàn Hà Nội chỉ là ảo tưởng mơ hồ hết sức buồn cười trơ trẽn. Để rồi chúng biến cái nghị quyết 36 đang trở nên có hiện tượng dị ứng ngày càng khơi động mạnh mẽ thêm tinh thần chống diệt Cộng hăng say của người Việt tị nạn đó anh Khiêm à! Ý chí chống diệt cộng và sức mạnh đoàn kết của người Việt hải ngoại vững như bàn thạch. Những ai manh tâm gieo rắc mầm mống cái nghị quyết 36 lỗi thời lên đồng bào tị nạn hải ngoại đều bị diệt ngay từ trong trứng nước. Anh cũng đã nhìn thấy sức mạnh, sự đoàn kết của Cộng đồng người Việt trong cuộc biểu tình chống bọn văn nô của các anh hôm vừa rồi đó sao? Đảng cướp việt cộng đừng khờ dại đòi xóa bỏ lằn ranh quốc cộng mà trái lại lằn ranh này ngày mỗi rõ ràng thêm để giựt sập chế độ việt cộng bán nước. Những văn hóa phẩm, sách báo, phim ảnh, tài liệu, sách giáo khoa...gì gì đó từ trong nước ào ạt tung ra hải ngoại mà anh Khiêm đang thực hiện như anh nói để đồng bào hải ngoại giải trí, học tập, tìm hiểu...nghiên cứu, trao giồi tiếng Việt...thực sự những thứ đó người Việt tỵ nạn luôn đặt chúng vào đúng nơi đúng chỗ, đó là Thùng Rác. Còn nhiều nữa, những mục tiêu của nghị quyết 36 có lẽ anh đã hiểu, nhưng chưa bao giờ lũ cộng nô thành công mời gọi, khuyến dụ người Việt tỵ nạn tiếp nhận hoặc tham gia, trái lại họ triệt để tẩy chay đến tận cùng. Người Việt tỵ nạn có bao giờ cần đến những nơi gọi là tòa đại sứ, lãnh sự việt cộng chăm sóc bảo vệ đời sống của người dân Việt ở hải ngoại đâu. Hơn nữa, chưa có người Việt tỵ nạn nào nhận mình là công dân của chế độ chủ nghĩa xã hội. Trên 6 tháng ở Mỹ, anh đã lặn lội nhiều tiểu bang có bao giờ anh nhìn thấy được lá cờ máu oan khiên của các anh hiện diện mọi nơi. Anh hãy tin và hiểu rằng cái “nghị quyết 36” bịp bợm, kể cả cái “pháp lệnh tôn giáo tín ngưỡng” dối trá mà việt cộng tung ra ngày 18.6.2004 để đàn áp tiêu diệt tôn giáo không hơn gì những bong bóng nước giữa cơn mưa trên mặt nước ao tù, chỉ nổi lên chao qua chao lại rồi vỡ tan ngay, không tồn tại, không nhầm nhò gì.

Tôi ngừng nói, để muốn hỏi Khiêm :

- Anh Khiêm, anh là đảng viên, chắc chắn anh biết rõ lũ bán nước việt cộng đang từng bước cống nạp lãnh thổ, biển đảo cho kẻ thù truyền kiếp phương bắc và hân hoan hãnh diện tự nhận là những tên thái thú tôi đòi của hán triều để chúng củng cố quyền lực, bảo vệ vững chắc cái đảng cướp của chúng được tồn tại hầu tiếp tục đàn áp bóc lột người dân, tiếp tục tham nhũng, tiếp tục cào hốt cạn kiệt tài nguyên quốc gia hả anh Khiêm?

- Điều em hỏi chính là vấn đề nhạy cảm, chỉ có những tên chóp bu trong bộ chính trị được quyền biết, được quyền hành sự, tuyệt đối không phổ biến và cấm ngặt không được xì xào bàn tán. Nhưng mọi người rỉ tai cho nhau bảo rằng chuyện ấy là để đáp lại 16 chữ vàng và 4 tốt mà việt cộng đã cam kết làm vừa lòng trung cộng để bảo vệ chế độ, để trả món nợ khổng lồ ngày trước mà chúng vay mượn đánh chiếm miền Nam. Nếu không, việt cộng sẽ mất tất cà. Anh vẫn biết ngay cả biển đảo của quê hương bị mất, ngư dân bị hại, bị bắt bớ đòi tiền chuộc, khai thác bauxite tây nguyên, thuê rừng đầu nguồn, lính tàu ngụy trang công nhân và cả dân tàu tự do nhập cư, cư trú trên khắp lãnh thổ, quyết tâm đồng hóa dân Việt thành dân tàu, xây dựng phát triển cùng khắp các khu tự trị người tàu... thì được nhà nước việt cộng khẳng định bảo đó là những chủ trương lớn của đảng để phát triển đất nước. Ngày nay, bọn tàu đã tràn ngập khắp nước, chúng ngồi trên đầu trên cổ người dân. Chúng thao túng nắm giữ hết từ chính quyền, kinh tế, thương mại, xuất nhập hàng hóa, nắm giữ tiềm năng sản xuất...người dân Việt chỉ còn là những tên nô lệ trên quê hương mình, không công ăn việc làm, được nhà nước xuất khẩu hằng loạt đi các nước làm lao nô, làm đỉ, làm vợ tập thể để thu góp đô la. Nói tóm lại, thời gian làm việc cho chúng anh luôn theo sát tình hình thực tiển trong nước cho đến khi được đến Hoa Kỳ trong hơn 6 tháng qua, anh có cơ hội tìm hiểu được nhiều sự thật không ngờ được qua sách báo, truyền thanh, truyền hình...để bây giờ anh đã có một nhận định chính xác rằng chế độ việt cộng là chế độ độc tài tàn bạo khát máu nhất đối với nhân loại. Đất nước Việt Nam đang dần dần trở thành tỉnh quận của chế độ bắc kinh và những tên việt cộng chóp bu là những đại tội đồ bán nước của dân tộc mà đầu sỏ là tên đại lưu manh hồ chí minh đang phơi xác thúi tại Ba Đình.

Nghe Khiêm kết án lũ cướp cộng nô, tôi phì cười chọc quê:

- Anh kết tội lũ cộng nô là độc tài, tàn bạo, hút máu dân, là lũ tội đồ bán nước. Còn anh, gần ba thập niên tiếp tay cho chúng anh đâu khác gì chúng đâu nào, phải vậy không hả anh Khiêm? Người ta nói, ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, những tên việt cộng là những siêu vua tham nhũng vĩ đại nhất hành tinh, là những tên tỉ phú đô la, còn với anh, một đảng viên trong chức vụ tổng giám đốc, em nghĩ rằng đời sống vật chất của anh đâu thua kém một đại gia thời đại, có thật không, nói em nghe đi.

Khiêm lắc đầu, phản đối:

- Em nói thế có nghĩa là em cho anh cũng thuộc loài sâu bọ hút máu dân của tập đoàn đại tham nhũng của chúng hay sao? Dù sao trong anh vẫn còn là con người có lương tri, biết nhận thức đúng sai phải trái trong đời sống. Thật tình mà nói không biết em có tin không là chưa bao giờ anh nhúng tay vào tội ác, chưa bao giờ thụ hưởng, quản thủ, cầm nắm tiền bạc tài sản bất chính bất cứ từ đâu đến. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Bao nhiêu năm làm việc cho chế độ việt cộng của anh chỉ là hình thức “ẩn mình”chờ cơ hội như anh đã giải bày từ lúc đầu. Em tin hay không là quyền của em.

Tôi mĩm cười biểu đồng tình trấn an Khiêm : - Em có thể tin anh, trong bao nhiêu sống chung, em hiểu được bản lĩnh cương trực của anh, nhưng em phải hỏi để biết thôi. Vậy trong thời gian xa em, cuộc sống của anh thế nào, vui không?

- Buồn nhiều hơn vui. Bởi nỗi đau đánh mất nguồn hạnh phúc gia đình cứ triền miên vây hãm đay nghiến lương tâm anh không rời. Từ lúc em xa anh, ngôi biệt thự của chúng ta vẫn còn đó. Khi việt cộng vào, chúng tịch thu, và dọn sạch mọi thứ trong ngôi biệt thự lúc anh bị chúng đến nhà còng tay bắt đi tù. Đến lúc ông chú bảo lãnh anh ra và can thiệp chúng mới trả lại ngôi biệt thự cho mình em ạ. Đời sống của anh trong thời gian này chẳng khác nào địa ngục trần gian. Chừng vài năm sau, có một gia đình người bạn ngày trước cùng chung nhiệm sở, nhà cũng bị tịch thu. Khi đi tù về cả gia đình anh ấy, vợ và 3 đứa con nheo nhóc không chỗ ở. Gặp may, anh mời họ về ở chung nhà mình, việc cơm nước ăn uống anh nhờ chị vợ anh bạn giúp từ đó đến nay. Khi rời Việt Nam đi Mỹ, anh ủy quyền cho anh bạn trông nom ngôi biệt thự giúp mình. Thục Nhi à, em có nghĩ và hiểu cho anh giờ phút cuối cùng đứng ngắm nhìn ngôi biệt thự thân yêu trước khi bước lên máy bay đi Mỹ, anh đã khóc, và có cảm nghĩ anh sẽ vĩnh viễn mất ngôi biệt thự, mất cái tổ ấm đầy ắp kỷ niệm của chúng mình trong bao nhiêu năm sống bên nhau. Bởi từ cõi lòng kiên quyết chuyến đi này anh có thể sẽ không có ngày trở lại, cho dù tìm được mẹ con em hay không tìm được, anh nhất định ở lỳ trên đất nước Hoa Kỳ, và ngày về lại quê nhà, lòng bảo lòng khi chế độ việt cộng phải sụp đổ hoàn toàn. Không biết ngày nào chúng mới sụp đây?

Nhìn thái độ thành thật của Khiêm thể hiện qua những lời chân tình như có tác dụng khơi gợi tình nghĩa mà cả hai người đã kết hợp, đã từng gắn bó bên nhau ngày xưa, lòng tôi như xao động. Tôi trấn an Khiêm:

- Anh an tâm, anh Khiêm à! Cái đảng cướp cộng phỉ bán nước sẽ xóa sổ một ngày gần đây mà thôi, anh hãy tin và an tâm đi. Như anh đã biết, mọi cuộc sống trên trái đất này không có gì tuyệt đối, và vĩnh cửu. Mọi sinh vật hiện hửu theo thời gian kể cả nhân sinh quan, tư duy, lý thuyết, chủ nghĩa...gì gì đó, luôn chuyển động, thay đổi theo hoàn cảnh, điều kiện môi trường và thời gian của nó. Nhìn chung, lịch sử nhân loại các nước kể cả Việt Nam không một thể chế nào là không thay đổi, hoặc thay thế khi nó không còn hửu dụng. Từ đó, cái đảng bán nước cộng việt và toàn bộ sậu nhà nước cai trị tàn ác không thể tồn tại theo thời gian, không thể tránh khỏi sự hủy diệt. Nói cách khác, dù là con người, hay một chế độ vẫn phải trải qua thời cực thịnh rồi cũng phải đến lúc suy tàn và hủy diệt. Trong thời điểm hôm nay, chế độ việt cộng đang có những chỉ dấu tiến nhanh trên con đường suy sụp, tan rã, và tự chúng hủy diệt. Ví dụ như anh đã nhìn thấy tham nhũng hết thuốc chữa, khủng hoảng kinh tế cực kỳ trầm trọng đang bên bờ vực thẳm của sự sụp đổ toàn diện. đồng tiền mất giá, lạm phát phi mã đến ngộp thở không thể cứu vãn, giá cả thực phẩm nâng cao cùng cực, người dân đói nghèo lầm than thiếu cơm ăn áo mặc trên khắp đất nước, sự phẩn nộ của toàn dân kể cả một số cán bộ đàng viên cộng sản thức tỉnh không còn kiềm chế nổi trước đại họa mất nước, trấn lột khủng bố đánh giết người dân cực kỳ tàn ác, trắng trợn cướp đất cướp nhà của dân, của các tôn giáo trên cả nước, bán rừng bán đất đầu nguồn, biên giới, hải đảo, khai thác bausite, kêu gọi dân tàu vào sinh sống tràn lan từ Bắc vào Nam lên cao nguyên..vân vân..và..vânvân, kể sao cho xiết! Có lẽ anh Khiêm cũng đã nghe và đã biết làn sóng đòi tự do, dân chủ, cơm no áo ấm của các dân tộc các nước Bắc Phi, Trung Đông đang sống dưới các chế cai trị độ độc tài tàn ác đã và đang bùng lên mạnh mẽ ở các nơi đạt nhiều thắng lợi khả quan, và Việt Nam nhất định không thoát khỏi xu thế làn sóng cách mạng ấy. Anh an tâm và tin tưởng đi, rồi sẽ có ngày rất gần anh về Việt Nam để nhìn và có lại được ngôi biệt thự của mình theo như nguyện vọng anh vừa nói.

Nghe tôi nói, nét vui tươi nở rộ trên khuôn mặt chữ điền đầy cương nghị của Khiêm mà một thời tôi luôn bị cuốn hút khi nhìn ngắm anh. Khiêm nói:

- Như anh đã nói lúc đầu đến đây, anh xin em xóa bỏ mọi sai trái quá khứ do từ nơi anh gây ra khiến gia đình mình chia xa mỗi người một ngã. Muôn ngàn lần anh xin lỗi em. Và rồi, như anh và em cùng mong chế độ việt cộng sụp, chúng mình sẽ đưa Thục Nhan, Miên Huy về Việt Nam chỉnh trang lại ngôi biệt thự để có lại được một tổ ấm như thời xưa. Chúng ta đâu thể nào phải sống xa quê Cha đất Tổ vì đâu có nơi nào đẹp, nơi nào chan chứa nghĩa tình sâu đậm bằng quê hương mình. Đất Nước Hoa Kỳ giàu đẹp, tự do chỉ là nơi chúng ta tạm dung thân một thời gian nào đó thôi. Thục Nhi! Anh mong em chấp nhận. Đừng để anh thất vọng. Em hãy khai mở cho anh một lối thoát kể từ hôm nay để anh có cơ hội chỉnh sửa cuộc đời đã trót lầm lỡ trong nghịch cảnh và cũng để chúng ta có lại được gia đình hạnh phúc như ngày xưa.

Dứt lời, Khiêm nhìn tôi trong ánh mắt no đầy ao ưóc khiến tôi cảm thấy lúng túng khi nghĩ rằng có thề nên giúp Khiêm toại nguyện. Tôi nói nhanh:

- Cũng đã hiểu và tin anh. Được rồi! Em có thể sẽ giúp anh. Chịu chưa?

- Anh hết sức vui và cám ơn Thục Nhi. Anh sẽ cố gắng mọi sự để em vui lòng và Thục Nhan, Miên Huy sẽ có đủ cha mẹ điều mà anh hết sức đau xót mỗi khi nghĩ đến.

- Có thể em sẽ thuyết phục Thục Nhan, Miên Huy vì đôi lúc hai con vẫn có những bình phẩm không mấy tốt về anh, anh có biết không ? Em nghĩ rằng các con có thể sẽ nghe em. Nếu được như thế, em phải khuyến khích các con nên lập gia đình mà từ lâu chúng cứ nghĩ đến chỉ sợ mẹ cô đơn khi chúng có đôi bạn.

- Đó là trách nhiệm của anh phải lo. Phần anh, anh tỏ lòng mến phục và biết ơn em trong bao nhiêu năm trời một thân một mình nuôi hai con khôn lớn và có được sự nghiệp vững vàng.

Dứt lời, Khiêm nhìn đồng hồ:

- Thục Nhi, giờ đã quá trưa, anh mời em, chúng ta đến nhà hàng để cùng có một bữa cơm sum họp ghi nhớ ngày mình trở lại với nhau. Đồng ý với anh nhé!







Từng ngày tháng sau đó trong miệt mài lo toan, những diễn biến trong gia đình và ngoài xã hội được hài hòa tốt đẹp. Khiêm đã thành công tập họp để giải bày và thuyết phục được toàn thể nhóm hai mươi người của anh đồng loạt quyết định tuyên bố từ bỏ những trách vụ được cái đảng cướp việt cộng giao theo nghị quyết 36 bịp bợm lỗi thời để đánh phá, nhuộm đỏ Cộng Đồng người Việt tỵ nạn. Phần tôi cố gắng lo thủ tục cư trú hợp pháp của số người trong nhóm của Khiêm. Đồng thời tôi đã vận động Cộng Đồng, các Đoàn Thể đề nghị tổ chức một buổi họp mặt trình diện nhóm 20 người của Khiêm có cơ hội thề quyết tâm dứt khoát rời bỏ bóng ma cộng sản, quay về với Dân Tộc và Tổ Quốc Việt Nam. Xé bản nghị quyết 36 bịp bợm. Đốt thẻ đảng. Đốt cờ máu. Đốt hình nộm Hồ tặc. Cam kết thề quyết trợ lực các Cộng Đồng tỵ nạn hải ngoại phát hiện, vạch mặt, chỉ điểm những tên việt gian cộng nô, những tên tay sai đang lén lút ẩn mình, mai phục trong Cộng Đồng, trong các Đoàn Thể và trong tập thể Đồng Hương để thừa cơ phá rối, gây chia rẽ, tuyên truyền xuyên tạc rỉ tai, thực hiện những mục tiêu đánh phá khác được ghi trong cái nghị quyết 36 bịp bợm của chúng.

Một số người trong nhóm có thân nhân bạn bè ở các tiểu bang khác trở về cư ngụ những nơi đó trợ lực Cộng Đồng trong cùng một hướng quyết tâm hành động. Khiêm cho biết là anh có một danh sách rất dài những tên việt gian cộng nô, những tên đón gió trở cờ, những tên ăn cơm Cộng Đồng thờ ma cộng sản, những tên tay sai bưng bô cộng việt bán nước để mưu cầu chút danh lợi thừa... đang ẩn mình, đang chui rúc, đang mai phục trong các Cộng Đồng, Đoàn Thế, Tôn Giáo mà Khiêm đã ghi nhận được từ trong nước cũng như đã biết mặt hoặc đã tiếp xúc được trong sáu tháng qua Khiêm và các bạn đã được bọn chúng tiếp tay giúp đở, hướng dẫn đường đi nước bước trong công việc đánh phá, gây rối tập thể người Việt tỵ nạn cùng khắp.

Điều tôi không ngờ là Thục Nhan, Miên Huy rất bằng lòng về sự có mặt của Khiêm trong gia đình. Nghĩa tình cha con ngay ngày đầu rất đậm đà và tôn kính sau bao nhiêu năm xa cách. Các con hân hoan chúc mừng cha mẹ đoàn tụ. Các con thành tâm cám ơn Trời ban cho chúng cuộc sống đầy đủ lại cha mẹ hôm nay. Tôi có lại được mái ấm hạnh phúc gia đình trong cái tâm bình an. Nghĩ rằng người có hạnh phúc chính là người đã tạo nên hạnh phúc người khác. Đối với Khiêm nếu tôi cứ mãi nhớ và không quên những khuyết điểm của anh, thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân tôi. Hãy làm những gì ta nghĩ đúng và hửu ích cho mình và cho người khác thì hạnh phúc sẽ đến với mình. Có ổn định được hạnh phúc trong gia đình thì xã hội mới an lạc, cá nhân an lòng trong nhiệt tình đóng góp tài sức vào công ích chung cùng với mọi người.





Orlando, Florida













Free Web Template Provided by A Free Web Template.com